Nếu Espresso là biểu tượng của nhịp sống nhanh, thì cà phê xứ Thổ lại thuộc về một thế giới khác: trầm mặc, kiên nhẫn, đầy nghi thức. Một ly cà phê nhỏ bé, uống chưa đến hai ngụm, nhưng chứa cả hơi thở của đế chế Ottoman, nơi con người xem cà phê không chỉ là thức uống mà là khoảnh khắc để dừng lại, để kết nối và để cảm nhận sự tinh tế của đời sống.

Có những thức uống chỉ để tỉnh táo. Và có những thức uống sinh ra để người thưởng thức dừng lại, lắng một nhịp giữa những chuyến bay, những cuộc họp, những con số dồn dập. Cà phê Thổ Nhĩ Kỳ nằm ở vế thứ hai: một nghi thức được chắt lọc qua hơn 500 năm, nơi mỗi tách cà phê là một mảnh ghép văn hóa, một sự lặng im có chủ đích, một khoảnh khắc đối thoại với chính mình.
Một đế chế trong chiếc tách nhỏ
Thế giới biết đến Thổ Nhĩ Kỳ qua Istanbul - thành phố mang hai nửa linh hồn: Đông và Tây. Nhưng để hiểu tinh thần của người Thổ, không gì rõ ràng bằng một tách cà phê truyền thống pha trong cezve - chiếc ấm đồng nhỏ mà bất kỳ ai từng đi ngang Grand Bazaar - khu chợ cổ xưa nhất Thổ Nhĩ Kỳ với 4.000 gian hàng và đặc biệt tiểu thương đều là đàn ông, đều từng nhìn thấy.

Cà phê Thổ Nhĩ Kỳ không lọc, không vội và không chiều lòng người hấp tấp. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn: cà phê xay mịn như bột, nước lạnh và lửa nhỏ. Khi hỗn hợp bắt đầu “thở”, bọt nổi lên, dày, mịn, tròn như mặt trăng đêm Bosphorus. Chỉ tới khi người pha thấy bọt đủ căng, họ mới rót. Không sôi trào, không tiếng xì của áp suất. Mọi thứ diễn ra chậm và chính xác như cách một nghệ nhân rèn thép ở Damascus.
Cà phê Thổ Nhĩ Kỳ vì thế không chỉ là thức uống, mà đó là một thái độ.
Một ly cà phê Thổ Nhĩ Kỳ chuẩn được xác định bằng sự chậm rãi. Cezve nhỏ, cán dài, thường bằng đồng hoặc thau, chứa bột cà phê siêu mịn và nước lạnh. Tất cả được đun trên lửa nhỏ hoặc khay cát nóng - thứ cát giữ nhiệt đều đến mức cà phê “chín” từ từ, không giật cục. Người Thổ quan niệm: “Cà phê không được phép sôi”, bởi chỉ cần sôi mạnh, cả cấu trúc bọt và hương thơm sẽ hỏng. Bọt hay köpük chính là “danh dự” của người pha cà phê.

Hương vị như chạm vào trí nhớ
Ở thời đại mà mọi thứ cần nhanh hơn, mạnh hơn, tiện hơn, cà phê Thổ Nhĩ Kỳ cho ta sự đối nghịch thú vị: một thức uống tối giản nhưng đậm đà. Chỉ cần cà phê, nước, ấm đồng; nhưng thứ tạo nên giá trị lại nằm ở kỹ nghệ. Không có chỗ cho sự cẩu thả. Không có sự pha vội vàng.
Đàn ông thường tìm kiếm thứ giản dị nhưng có chiều sâu. Một chiếc đồng hồ máy cơ. Một đôi giày da thủ công. Một bộ suit tinh tế. Và giữa hệ tọa độ đó, cà phê Thổ Nhĩ Kỳ xuất hiện như một nốt trầm vừa đủ: không ồn ào, nhưng không thể bỏ qua.

Nhấp một ngụm, vị đắng không dữ dội như Espresso Ý. Nó đằm hơn, ấm hơn, lan trên lưỡi rồi giữ lại ở cuối họng, như một lời nhắc nhẹ nhàng rằng đời sống đôi khi cần sự chậm rãi để suy ngẫm.
Cảm giác của cà phê Thổ giống như đọc một bài thơ cổ, chậm, sâu, không ồn ào. Vì không lọc, cà phê để lại lớp bã mịn dưới đáy tách, tạo nên kết cấu đặc trưng: hơi sánh, nặng và rất “đã miệng”.
Ly cà phê thường đi kèm một ly nước lọc trong veo và một viên kẹo Lokum (loại kẹo dẻo ngọt ngào đầy sắc màu). Nước để làm sạch vị giác, kẹo để thêm chút ngọt cân bằng độ mạnh của cà phê.

Người Thổ Nhĩ Kỳ dùng cezve - một dụng cụ nhỏ, cán dài, thường bằng đồng hoặc đồng thau, chứa bột cà phê siêu mịn và nước lạnh. Cà phê được đun trên lửa nhỏ hoặc khay cát nóng - thứ cát giữ nhiệt đều đến mức cà phê “chín” từ từ, không giật cục.
Kahvehane - nơi đàn ông đọc thế giới qua ly cà phê
Ở Istanbul, không gian đàn ông tụ họp không phải quán bar mà là kahvehane - những quán cà phê truyền thống gói trọn linh hồn di sản Ottoman. Ghế gỗ thấp, bàn nhỏ, tiếng xúc xắc của bàn cờ backgammon, báo giấy gấp đôi trên tay những ông lão tóc bạc. Không có âm nhạc lớn, không có laptop, không ai đeo tai nghe.

Ở đó, cà phê không chỉ để uống. Tách cà phê là lý do để người đàn ông trò chuyện về công việc, về gia đình, về thời cuộc. Và cũng không hiếm cảnh họ ngồi lặng im, trước mặt chỉ là tách cà phê đen đặc và dòng người qua lại trên những con phố lát đá. Trong sự lặng im đó, ly cà phê trở thành một chiếc cột mốc nhỏ của đời sống: nơi người đàn ông được là chính mình.
Một ly cà phê, một lời hứa
Tục ngữ cổ Thổ Nhĩ Kỳ có câu: “Một tách cà phê có thể tạo nên một tình bạn kéo dài 40 năm”. Mời một tách cà phê Thổ Nhĩ Kỳ cũng là một cách để củng cố tình bạn. Sự chuẩn bị và chu đáo của chủ nhà khi mời cà phê cho khách là một khía cạnh quan trọng của lòng hiếu khách. Ở Thổ Nhĩ Kỳ, khi gia đình chú rể đến xin dâu trong lễ đính hôn theo nghi thức truyền thống kız isteme, cô dâu sẽ tự tay pha cà phê cho từng người. Đó không phải nghi thức hình thức, mà là lời gửi gắm: sự khéo léo, tinh tế và phần nào tính cách người con gái sẽ được nhận ra qua hương vị trong tách cà phê.

Ở một số vùng, cô dâu cho muối thay vì đường vào ly cà phê của chú rể. Nếu chú rể uống hết mà không nhăn mặt, coi như “qua bài kiểm tra kiên nhẫn”. Một tập tục dễ thương nhưng chứa nhiều tầng ý nghĩa.
Xem quẻ bằng bã cà phê - nét duyên ngầm của văn hóa Thổ
Sau khi uống xong, người Thổ úp tách xuống đĩa và để bã cà phê chảy thành những hình thù kỳ lạ. Họ nhìn các vệt bã như nhìn vào bản đồ của tâm trí: một con chim báo tin vui, một con đường dài gợi ý thay đổi, một hình người nói về tình cảm. Người xem quẻ sẽ “đọc” chúng như đọc một mẩu truyện, nói về những điều đang chờ đợi phía trước.

Đàn ông có thể không tin hoàn toàn. Nhưng họ thích cái khoảnh khắc ấy: ngồi tựa lưng, nhìn những hình vẽ ngẫu nhiên từ bã cà phê và tự hỏi đời mình đang đi đâu. Đó không phải bói toán, mê tín, đó là một phút thành thật.
Xem quẻ theo cách này cũng không phải bói toán nặng tính tâm linh, mà việc này giống một cuộc trò chuyện, nơi người ta chia sẻ ước vọng và niềm vui nhỏ bé.
Sự trở lại trong thời đại hiện đại
Thật thú vị, cà phê Thổ Nhĩ Kỳ - một phương pháp pha chế từ thế kỷ 16 - đang hồi sinh mạnh mẽ tại khắp các thủ phủ cà phê hiện đại: London, Berlin, Tokyo, New York. Thế hệ mới tìm thấy ở nó một vẻ đẹp: sự mộc mạc có chủ đích, sự tinh tế không phô trương, sự chậm rãi giữa thế giới đẩy nhanh mọi giới hạn.
Những quán cà phê dựng quầy cát nóng, dùng hạt Arabica bản địa, phục vụ trong tách gốm tối màu. Tối giản, nhưng chuẩn. Lạ, nhưng đúng tinh thần. Đàn ông tìm đến cà phê Thổ Nhĩ Kỳ vì một lý do rất đơn giản: Cho họ cảm giác được kiểm soát thời gian.

Cà phê Thổ Nhĩ Kỳ không phải ly cà phê để uống vội trong lúc lướt điện thoại. Nó là khoảnh khắc để người đàn ông tự thưởng cho mình một nhịp chậm, trong một thế giới đang chạy quá nhanh.
Tất cả những gì bạn cần để pha một ly cà phê Thổ Nhĩ Kỳ
• Cà phê: Sử dụng hai muỗng cà phê cho mỗi người. Muỗng cà phê Thổ Nhĩ Kỳ nhỏ hơn một chút so với loại thường dùng ở các nơi khác trên thế giới: dài 1 cm và rộng 0,5 cm.
• Đường: Lượng đường tùy thuộc vào sở thích cá nhân, vì vậy hãy hỏi ý kiến người uống trước khi pha cà phê. Sade là không đường, orta là lượng đường vừa phải - một muỗng cà phê hoặc một viên đường, và sekerli là rất ngọt - hai muỗng cà phê hoặc hai viên đường. Có thể dùng đường nâu, nhưng đường trắng tạo ra nhiều bọt hơn, điều này rất quan trọng đối với nhiều người.
• Nước: Chỉ sử dụng nước đóng chai, vì chất clo trong nước máy sẽ làm hỏng mùi vị. Đong lượng nước bằng cách sử dụng tách cà phê, một tách cho mỗi người.
• Ấm pha cà phê: Trước đây người ta chỉ dùng ấm pha cà phê (cezve), nhưng ngày nay bạn cũng có thể tìm thấy chúng được làm từ các kim loại khác như thép và nhôm. Bất kỳ căn bếp Thổ Nhĩ Kỳ nào cũng sẽ có một bộ ấm pha cà phê với nhiều kích cỡ khác nhau để có sẵn loại phù hợp nhất với lượng cà phê cần pha.
Bình Luận