Giữa nhịp sống hiện đại đầy xao động, Chuyện cây chuyện đời của họa sĩ – nhà văn Trần Thùy Linh mở ra một hành trình trở về: trở về với thiên nhiên, với những điều nhỏ bé thường bị lãng quên, và sâu hơn, trở về với chính bản thể của con người. Không ồn ào hay lên gân, cuốn sách xuất hiện như một lời mời chậm rãi: mời người đọc dừng lại, lắng nghe cây, rừng, khu vườn – và từ đó, lắng nghe chính mình.
Từ cơn khủng hoảng đến liệu pháp "đi qua những khu rừng"
Trước khi trở thành người lan tỏa lối sống xanh, họa sĩ Trần Thùy Linh từng trải qua một giai đoạn khủng hoảng tâm lý sâu sắc. Cách đây 15 năm, giữa lúc sự nghiệp tại Tổng lãnh sự quán Đức đang ổn định, chị rơi vào trầm cảm nặng nề, mất hoàn toàn điểm tựa tinh thần.

"Đường tìm về tâm tốt nhất là con đường đi qua những khu rừng" – lời khuyên của một chuyên gia tâm lý người Đức khi đó đã trở thành kim chỉ nam thay đổi cuộc đời chị. Thay vì chọn những liệu pháp tức thời, chị chọn cách sống chậm lại giữa thiên nhiên núi rừng Sơn Tây. Tại đây, việc đạp xe qua những cánh rừng bạch đàn, lắng nghe sự im lặng của đất trời đã giúp chị nhận ra: Thiên nhiên chính là người mẹ bao dung, sẵn sàng chữa lành mọi vết thương nếu con người biết cách "ngừng chống cự" và hòa nhập.
Từ trải nghiệm này, chị đã nhận ra mối quan hệ cộng sinh vô cùng quan trọng giữa con người và hệ sinh thái. Con người không thể chinh phục, hay thuần hóa thiên nhiên mà chỉ có thể là một phần của thiên nhiên, để bình an và hạnh phúc con người chỉ có thể sống nương tựa và hài hòa cùng thiên nhiên.
Triết lý cộng sinh: Con người không đứng ngoài thiên nhiên
Xuyên suốt cuốn sách thứ 5 này, Trần Thùy Linh không dùng những thuật ngữ đao to búa lớn để nói về bảo vệ môi trường. Thuộc thể loại tản văn về thiên nhiên, cuốn sách không đi theo hướng miêu tả cảnh sắc đơn thuần, cũng không chỉ là những trang viết mang tính hoài niệm. Cuốn sách mở ra những “cánh cửa nhỏ” dẫn người đọc bước vào rừng cây, khu vườn, dòng sông, cơn mưa hay những tán lá quen thuộc, từ đó gợi lên một hành trình tỉnh thức: hành trình trở về với bản thể tự nhiên của chính mình.

Chị dẫn dắt độc giả qua ba phần nội dung được cấu trúc chặt chẽ:
Phần I – Thiên nhiên mở ra như nguyên khí của sự sống. Thiên nhiên trong những trang viết của Trần Thùy Linh không chỉ là đối tượng chiêm ngưỡng, mà hiện lên như một người Mẹ âm thầm, bền bỉ nâng đỡ muôn loài. Từ núi rừng, sông nước, gió sương đến những cơn mưa, khí trời, thiên nhiên trở thành người bạn gần gũi, có thể “ngồi cà phê cùng con người”, có thể lắng nghe và được lắng nghe. Qua những chiêm nghiệm cá nhân, tác giả dẫn dắt người đọc trở về với nguồn cội bản ngã, nơi con người và thiên nhiên vốn chưa từng tách rời.
Phần II – Cây, Rừng và Người là nơi những câu chuyện nhỏ bé được kể lại từ nhiều góc nhìn: cây kể chuyện của cây, rừng kể chuyện của rừng, và con người kể câu chuyện của chính mình. Ẩn dưới những câu chuyện tưởng chừng giản dị là nhiều lớp kiến thức thú vị, cùng những suy tư về các vấn đề môi trường và những sự kiện liên quan đến thiên nhiên tại Việt Nam trong những năm gần đây. Có những câu chuyện đẹp, cũng có những câu chuyện đau đớn – từ nỗi tổn thương của cây đến sự trăn trở của con người. Tất cả hướng đến một điểm chung: thay đổi nhận thức và cách ứng xử của con người với thế giới xung quanh.

Phần III – Vườn và Tôi mang tính cá nhân rõ nét nhất. Từ những khu vườn ở nhiều châu lục đến hành trình tự tay tạo dựng những mảng xanh của riêng mình, Trần Thùy Linh chia sẻ những quan sát, kinh nghiệm và bài học được đúc kết qua nhiều năm thực hành. Điểm nhấn đặc biệt của phần này là chương “Tạo dựng một khu vườn” – như một món quà dành cho độc giả. Ở đó, tác giả không chỉ truyền cảm hứng mà còn cung cấp những kiến thức cụ thể, để bất cứ ai cũng có thể bắt đầu tạo cho mình một không gian xanh nhỏ bé, nơi thiên nhiên được hiện diện và con người được sống đúng với bản chất của mình: như một phần không thể tách rời khỏi tự nhiên.
Sống xanh là những lựa chọn bình dị thường nhật
Tại buổi ra mắt sách, nữ họa sĩ khẳng định sống bền vững không phải là những dự án viển vông. Đó là việc thực hành "tắm rừng" trong công viên, đi chân trần trên cỏ để "tiếp đất", hay học cách im lặng để nghe tiếng mưa rơi.

Ngay cả trong không gian sống tại hồ Trị An, chị chọn cách "mang rừng trả lại cho rừng" bằng việc trồng các loài cây bản địa như sao, dầu, dáng hương... thay vì uốn nắn chúng theo ý muốn chủ quan. Chị quan niệm, tạo dựng một khu vườn cũng giống như quá trình hoàn thiện con người: không bao giờ có thể nói là xong. Đó là hành trình của sự kiên nhẫn, khiêm nhường và lắng nghe.
Với nền tảng sáng tạo thị giác và đời sống gắn bó mật thiết với Vẽ – Viết – Chụp, Trần Thùy Linh mang đến cho độc giả một không gian văn chương giàu màu sắc, nơi thiên nhiên hiện diện không chỉ bằng hình ảnh mà còn bằng nhịp điệu, thanh âm và cảm xúc. Qua từng trang sách, người đọc có cảm giác như được chậm lại, để lắng nghe thiên nhiên, đồng thời soi chiếu sâu hơn vào thế giới nội tâm của chính mình. “Chuyện cây chuyện đời" vì thế không chỉ là một cuốn sách, mà là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự tử tế của con người đối với hành tinh xanh.
Tác giả Trần Thùy Linh – họa sĩ, nhà văn, sinh tại Hà Nội, tốt nghiệp Ngữ văn tại Đức, học Mỹ thuật tại Đức và Việt Nam, hiện sống và làm việc tại TP.HCM – từng được biết đến qua các tác phẩm như Sài Gòn những mùa yêu, Đi như tờ giấy trắng, Muôn dặm đường hoa… "Chuyện cây chuyện đời" do Công ty Văn hóa Đông Tây liên kết cùng NXB Văn học phát hành.
Bình Luận